Nỗi buồn quán trọ

Quán vắng mưa khuya

Quán vắng mưa khuya

Quán vắng mưa khuya ngọn đèn dầu
Khách ngồi với bóng suốt đêm thâu
Ai đó trên tường im không nói
Biết chăng có kẻ dạ mang sầu

Bấc cháy tàn rồi mưa còn rơi
Thương chi sao chẳng nói nên lời
Vẫn biết ngày mai trời sẽ sáng
Nhưng đêm tôi vẫn một mình tôi

Không khóc nhưng sao lệ cứ đầy
Thương người, tủi phận quá chua cay
Chuyện cũ bây giờ là kỷ niệm
Nỗi nhớ đong đầy một gang tay

Em nghĩ làm chi chỉ thêm buồn
Cuộc đời thay đổi cứ luôn luôn
Em vui đường mới lo gì nữa
Dặm liễu sương xa khách bước dồn

Tôi biết rằng em cũng đớn đau
Nhưng tim đã lỡ đặt lên đầu
Nên khách hữu tình đêm nay sẽ
Chẳng biết đi đâu và về đâu.

Khách đã đi rồi hay sẽ quên
Nghĩ mình là một kẻ vô duyên
Thôi vậy lại làm thân lữ thứ
Ở khắp đường xa ở mọi miền

May 18, 2005

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Share/Bookmark this!

14 Comments

Add comment

Connect with Facebook