Bài thơ cuối cùng

Em lại một mình thổn thức với canh thâu

Phố nhỏ hôm nay sao cứ mưa nhiều
Phải chăng khóc cho một đoạn tình thưở trước
Câu trả lời cả hai ta đều không biết được
Bước một mình, rồi lặng lẽ biết về đâu

Em lại một mình thổn thức với canh thâu
Thức với một ngọn đèn đã không còn đủ sáng
Chợt giật mình thấy vừng đông đã rạng
Không lẽ nào tình cảm đã sang trang?

Mười tháng tròn vẫn ngỡ tựa hôm qua
Ngỡ câu chuyện không có gì thay đổi
Không lẽ nào tình yêu có thể làm nên tội
Để bây giờ em một lối bước trong mưa

Mùa trăng sau chắc chẳng thể như bây giờ
Em vẫn lặng lẽ một mình bên khung cửa
Biết bao giờ lại một lần như thế nữa
Để một lần tim đập lại những yêu thương

Nhưng dầu sao em vẫn có một con đường
Vẫn bước giữa nhiều cỏ hoa và màu sắc
Chuyện đã thế, dẫu gì thôi cũng mặc
Vẫn một mình bước tiếp chẳng bên anh

Mong cho em sẽ gặp những tốt lành
Trên con đường gập ghềnh có anh không cùng bước
Em có thể sẽ thương ai, anh cũng không biết được
Nhưng dẫu gì anh vẫn cầu phúc cho em

Và đêm nay em hãy ngủ yên lành
Trong giấc mơ có thể lại gặp anh lần nữa
Cõi lòng anh vẫn chẳng bao giờ đóng cửa
Và mặc dầu chỉ mãi đứng nhìn em

Đêm vẫn dài, mữa vẫn mãi còn lâu
Nhưng sẽ tạnh, cũng như trời sẽ sáng
Nỗi nhớ mông lung sẽ chìm vào vô tận
Sai đúng qua rồi vẫn còn lại em – anh

Viết không hết cũng không còn viết được gì thêm nữa
Đêm chìm dần vào khuya, giấc ngủ vùi…

Tặng Hoài Thu
May 18, 2006

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Bài thơ cuối cùng, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook