Cánh buồm nâu

Hôm nay xuống bến sang đò,
Có người con gái đợi chờ bao năm,

Ai đi khoác áo phong trần,
Ai về may áo liệm dần nhớ thương.
Người đi khuất nẻo dặm trường,
Người về chiếc bóng nẻo đường xa xôi.
Sông xưa bên lở bên bồi,
Sông xưa tiễn khách ai người biết cho.
Vẫn còn ôm một giấc mơ,
Vẫn còn đây một bài thơ cuối cùng.
Mơ chi pháo đỏ rượu nồng,
Mơ chi ngựa bạch buông trùng áo thêu.
Nào đâu võng gấm lụa điều,
Nào đâu quan trạng những chiều xem hoa.
Đêm nào còn ngóng tin xa,
Đêm nay sông nước bao la một màu.
Trông người mà có thấy đâu,
Trông người thêm quặn nỗi đau nhỡ nhàng.
Ước gì sông rộng một gang,
Ước gì thuyền bé suối vàng trôi theo.

Chiều qua chiều, lại qua chiều,
Chiều nay chỉ thấy bao nhiêu đợi chờ.
Dòng trôi xuôi bến xa bờ,
Dòng trôi chìm bóng xa mờ ngàn dâu…

Ai đi đấy, ai về đâu?
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm !

Đọc lại thơ Nguyễn Bính, nhớ chuyện cũ, mượn đôi câu mà lảy mấy vần

Mưa cuối phương trời
Oct 25, 2006

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook