Lư Trà quán

Một góc Lư Trà quán 456 HHTQuán xưa tịch cốc Vô Thường,
Tao nhân mặc khắc vẫn thường qua chơi.

Đây là chốn nên thơ bao vẻ,
Của thư nhân bao kẻ ham chơi,
Chuyện xưa đã cũ, lâu rồi,
Giao lưu, hội bút, mấy người quan tâm.

Viết thư pháp xa gần có lẻ
Học đòi nhau có vẻ thành phường
Nhưng nay nhìn thấy mà thương,
Hợp tan chia rẽ sự thường vậy thôi.

Cũng đã tưởng phùng thời ngộ vận,
Sẽ cùng nhau giã hận anh hùng,
Tưởng đâu gặp hội mây rồng,
Tan đàn sẻ nghé còn trông được nào!

Đầy những kẻ thanh cao có vẻ,
Chỉ đứng nhìn thỏ thẻ khoanh tay,
Trời kia có đức cao dày,
Cùng nhau … dịp ấy … có ngày được chăng?

Kìa những kẻ lăng xăng cơm rượu,
Chỉ vui chơi, nhậu nhẹt là hơn,
Ham vui, quên cả tủi hờn,
Thất phu hữu trách, quốc hồn ở đâu?

Có những kẻ cháo rau không đủ,
Còn nói chi giấy bút mực nghiên,
Cũng không vui thú điền viên,
Lại thường tớn tác làm duyên với bò.

Cả những kẻ thường khi giàu có,
Cũng chẳng lo viết lách tập tành,
Chỉ ham vui thú một mình,
Cục cờ thế mới, sự tình không hay.

Còn đâu nữa những ngày hẹn ước,
Gặp gỡ nhau vung bút, làm thơ,
Giờ đây bao kẻ thẫn thờ,
Giờ đây bao kẻ hững hờ việc chung.

Trại sáng tác lạ lùng một buổi,
Chửi nhau rồi hỏi có hôm sau,
Tác phẩm thì chẳng mấy đâu,
Nói chi triển lãm về sau làm gì.

Bàn công việc, họp, đi bao kẻ?
Hay chỉ chờ? đơn lẻ vài ông.
Rồi ra bàn chuyện lung tung,
Ngày sau việc lớn, còn mong nỗi gì.

Tính đoàn kết là chi ai biết,
Tính cộng đồng chết cả rồi răng?
Đành thôi, lại phải bảo rằng:
Ngày sau nếu khác, có chăng phải chờ.

Phải chăng việc chuyên môn là khó?
Chuyên nghiệp hơn, không có ai cười.
Xin thưa chỉ bởi tại lười,
Tập tành, sáng tác, mấy người sao nên?

Chuyện thư pháp như đèn, đã tỏ
Ngồi lại đây quán nhỏ vài gian
Đêm sương lặng ngắm mơ màng
Hão huyền mơ tưởng, mấy chàng thư sinh!

 Nov 5, 2006
Viết bài này, có người đọc được, thể nào cũng có kẻ nói này nói nọ, KCMN

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook