Chúng minh ba đứa

Chúng mình ba đứa

Chúng mình ba đứa mến thân nhau
Những tưởng đi chung một chuyến tàu
Nhưng đến bây giờ chim lẻ bạn
Ngày xưa thân ái nay còn đâu

Cùng nhau ba đứa ra Hà Nội
Đứa thời đi trước kẻ đi sau
Sương gió giang hồ người mỗi nẻo
Bây giờ không biết ai nơi đâu

Chung thân lưu lạc giữa quê người
Tôi vẫn đi về chỉ một tôi
Kẻ đã lên đường không tiếng gọi
Không lời thăm hỏi cũng đành thôi

Sót lại còn hai đứa chúng ta
Sông dài song vẫn cứ bôn ba
Lưu Bình Dương Lễ cùng như một
Chung Tử anh là, tôi Bá Nha

Anh từng kiêu bạt giữa phong sương
Lăn lộn bao năm giữa phố phường
Sông Dịch qua rồi chưa trở lại
Gia đình nghĩ đến thấy mà thương

Nhưng bỗng hôm nay nhận giấy hồng
Anh về cưới vợ giữa mùa đông
Nghe anh lấy vợ còn như lạ
Không biết tin này có thật không?

Ô hay! Anh đã biệt giang hồ
Sông núi không còn gót lãng du
Xuôi chèo êm mái thuyền sang bến
Nhưng mà không biết tới nơi mô

Không cùng nhau nữa ngắm trời xanh
Quân tử giờ yên với phận mình
Hết thời than thở cùng duyên phận
Anh hãy chăm lo đến gia đình

Tôi trót giam thân vào giấy mực
Chí lớn thu vào với bút nghiên
Nếu đem tập lại thêu thành tryện
Chắc hẳn cũng thành được một thiên

Người đi xa mãi sao về được
Anh hùng không thoát cửa giai nhân
“Vũ vô kiềm toản năng lưu khách
Sắc bất ba đào dị nịch nhân”

Hôm xưa uống hết ba chung rượu
Say khướt âu là để chúc nhau
Đêm nay chén lạnh mình tôi cạn
Thôi để khi nào hẹn biển dâu

Tặng Vũ Bình, Anh Hảo, May 29, 2007. Night

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook