Cho người tình phụ

Cách chim hoang bay về đêm

Người đã đi rồi
Người đã xa xôi
Trong chớp mắt chỉ còn ta với bóng
Bờ mi kia, máu lệ khô còn đọng
Đêm nghẹn ngào, giấc mộc vụt tan

Lẽ nào
Trăng vỡ
Áng mây tan
Hoa cũng đương tàn
Nguyệt viên rồi đã khuyết

Ai đâu biết người ra đi biền biệt
Người ra đi mà chẳng nói một lời
Đèn mập mờ, hơi thở buông lơi
Bờ môi ấy, phải chăng lời nói vội?
Hay chắc hẳn tình kia đà có lỗi?

Lạnh lẽo sương rơi
Trời khuya lắm rồi
Còn một đêm thôi
Nói sao cạn lời!

Trong im lặng, ta lắng nghe người nấc
Lệ chưa rơi, ta biết người đã khóc
Sông Hương trong nhưng dòng đời ô trọc
Khách đến tìm rồi khách lại đi ngay…

Tình cờ gặp được nhau đây
Những ân ái cũng chỉ trong giây lát
Khi ai kia theo cuộc đời phiêu bạt
Còn miệt mài ở những nơi xa
Khi ai kia cũng là kẻ không nhà
Không lê nổi tấm thân mình nặng nhọc
Lại mang tấm hình hài ô nhục
Đang bước giữa hai dòng trong – đục

Đêm đi hoang, em lạc loài phiêu dạt
Hải mảnh đời hai đám lục bình trôi
Cũng chỉ là trong phút giây thôi
Sóng xô đẩy rồi mỗi người mỗi ngả
Xa xôi, xa xôi
Chơi vơi, chơi vơi

Du khách đi
Du khách đã đi rồi

Làn tóc rối, nhớ thương màu nắng gội
Dáng vai gầy, thao thức mảnh tình vương

Tặng anh Sơn và Mai, những ngày ở Huế
Jun 12, 2007

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Cho người tình phụ, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook