Một đêm giời giở lạnh

Đêm lạnhNgày đang se se hơi chút nắng, đêm bỗng gặp cơn gió, chợt nổi da gà trong manh áo mỏng.

Tự nhiên rùng mình, sống lưng lạnh toát. Nhìn vào khoảng bóng tối chập chờn, thấy rợn rợn người như thấy bóng bóng ma. Một mối liên tưởng đến những người đã khuất. Dưới mộ sâu ẩm ướt, đen tối, âm u. Trong quan, ngoài quách không ấm nổi xương tàn. Người trên dương thế thắp hương lên nấm đất mời người quá cố về ăn Tết, ngọn khói ba nén nhang không đủ xua đi cái lạnh lẽo, vài ba tiếng khấn vái lầm rầm không đủ khuấy động không gian đặc quánh âm khí. Thê lương càng thêm ảm đạm. chiều não nề, lòng se sắt! Ra khỏi bãi tha ma, người ta lại nói cười chuyện đón năm mới. Chiều cuối năm ảm đạm, u ám.

Áo đông xuân thủng lỗ chỗ, vài con gió lùa vào, cơn ho lại nổi lên vì hút thuốc lào. Lại nhớ chiều hôm rồi bên quán nước, ông lão ăn mày ho sù sụ sau khi rít điếu thuốc lào. Vừa ngồi xuống, ông cụ xin năm ngìn. Ngẩng lên nhìn, ra ông lão lần trước mình đã cho tiền cũng ở quán nước này. Hỏi quê quán, cụ bảo đất Thanh, năm nay 82 tuổi. Thằng nhớn đi Nam kiếm sống, thằng nhỏ chết rồi, chỉ còn bà lão ở nhà với mấy đưa nhỏ, không có tiền, đói quá, phải đi ăn mày. Mình áo đơn áo kép, ông cụ 1 bộ áo nâu rách. Chắc cụ không nhớ, lại xin. Ông cụ co ro trong cơn gió, không đành lòng, lại biếu cụ năm ngàn và mời chén chè nóng.

Nhìn đồng hồ, đã sang 2 giờ sáng, tự nhiên thấy đói, muốn ăn chút gì lại ngại đi xuống nhà dưới. Nhớ còn bé, ngày vẫn ăn cơm độn khoai lang và sắn tàu, bữa không đủ no, ngày thường khi đói. Nhiều lúc bố mẹ đi làm, chị đi học, ở nhà một mình, không biết làm gì, thường bốc gạo sống ra ăn. Buổi trưa một hôm, đang ăn gạo sống, chợt một ông lão đi vào, nón mê, quần áo tơi tả, người gần như lả đi. Ông lão run run: “Cháu ơi, ông đói quá, cho ông bát cơm”. Sợ quá nhìn lên, thấy ông ăn xin tóc bạc, râu dài, vẻ hiền hiền, thôi không sợ nữa. “Có ít cơm nguội từ sáng cháu vừa ăn hết rồi”, nói đoạn ngó quanh, mẹ chưa về liền chạy vào trong. Vụng trộm, lấm lét vét mãi cả thùng được, miệng bò gạo, ra trút cả vào bị rách cho ông lão. “Cháu biếu ông”. Nói vừa dứt, thấy bóng mẹ về vội giục “Ông đi đi, mẹ cháu về rồi”. Ông lão lật đật đi ra. Mẹ hình như biết chuyện, nhưng không nói quát mắng gì, chỉ nhẹ nhàng: “Con biết thương người nghèo đói là tốt, lần sau nên bảo mẹ một tiếng trước”. Giờ nghĩ chạnh lòng.

Mệt rồi, thôi không viết lách gì nữa, rửa bút rồi đi ngủ. Chui mình vào chăn, vợ nằm ngủ lâu rồi, hơi ấm tỏa sang, đỡ lạnh. Không ngủ ngay được, thường phải nằm một lúc. Đêm vắng, yên tĩnh, lắng nghe thấy bên ngoài phố tiếng chổi lao công quét rác đêm, một tiếng rao bán bánh mỳ nóng. Chốc chốc, lại nghe tiếng xe những người chợ rau đưa đêm sáng bán. Mình đã chăn ấm, bao nhiêu người ngoài kia vẫn lạnh. Bánh mỳ ủ nóng cho thiên hạ, bàn tay đưa người ăn run run.

Đêm khuya, ngủ thiếp lúc nào không biết.

Mar 24, 2008

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0 (from 0 votes)

Share/Bookmark this!

Add comment

Connect with Facebook