Bất khả tư nghì – Chuyện thật như bịa

Gái và Sư

Nhân làm việc trên Chuyên san Thư Họa, có đăng tải bài viết Câu chuyện về chữ Nhẫn – Nhiều loại nhẫn và các kiểu nhẫn nhặt được trên mạng, bài viết sau đó thông link sang Facebook theo chức năng tự động. Biển Đức Lê Hoàng Hải chắc thấy thú vị và có ý chọc ghẹo cho vui liền comment một đoạn rất thú vị thế này:

Có một ông sư pháp hiệu là Thích Sư Cô, tục danh Xuân Như tu theo Văn Thù bồ tát, trí tuệ vô song. Nhà chùa của sư có nhận dạy trẻ như trường tư thục. Có đứa nhỏ học dốt quá bị sư đánh thước vào mông. Bố nó là tay giang hồ có hạng, biệt hiệu là Khuất Lão Động Chủ, tên gốc Nguyễn Hạnh, tay này có tày múa bút như mưa bay gió giật, từ chuyện Ta Tàu Tây tiếc gì thảy y đều thông thạo, đã từng bên xứ Tàu thượng đài thí võ ba tháng không có địch thủ.

Y thấy con bị đòn thì ức, quyết tới chùa cho sư Như một trận.

– Tại sao ông đánh con tôi?
– Mô Phật, bần tăng chưa biết đánh ai bao giờ!

– Ông chối hả, muốn gì?
– Mô Phật, bần tăng không muốn kiếm chuyện với ai bao giờ!

– Lằng nhằng quá, tôi đánh ông bây giờ!
– Mô Phật, bần tăng chưa ngán ai bao giờ!

Biển Đức Lê Hoàng Hải

Thấy thú vị lắm!

Chưa đầy hai canh giờ sau, Khuất Lão động chủ Nguyễn Hạnh liền nối thêm một đoạn sự tích thế này trên Blog cá nhân ở Yahoo:

Đức Văn Thù ở Ngũ Đài, qua sông thấy nhành mai nở ra đứa bé, bế về đặt là Xuân Như, ý trỏ cái duyên kham phá Đông Hoàng Diện.

Như lớn, cắp bồ đoàn ra sau núi, Ma La hóa thành gái đẹp ra gánh nước, Như cứ thế đi theo, bỏ quên cả Thủ Lăng Nghiêm. Đức Văn Thù giận, nhốt Như vào trong lưới không cho ra ngoài tán gái, từ ấy mới lấy pháp hiệu là Thích Sư Cô vậy.

Như giỏi kiết già, sau chùa mở trường tư thục mới ra giảng môn ấy, bấy giờ vân du qua Bổ Đà, môn đệ đi theo có đến vài nghìn người. Được ba hôm, thấy ở Vũ Ẻn có người hình dong cổ quái, dáng vẻ như cội tùng, râu dài đầu xõa, quần áo lùng thùng, phất tay tự xưng là động chủ ở Khuất Lão đến xin gặp.

Như ngồi hoa sen, Khuất ngồi hoa súng, chân vắt trên bệ, ai nấy ngây ra nhìn, nghe tiếng tranh luận đến vài tháng, lác đác đã có người hóa thành Tiên Phật. Tết đến, Như nóng lòng muốn về Ngũ Đài gói bánh chưng, hiềm Khuất cứ tranh luận mãi không dứt, bấy giờ mới cầu Đức Văn Thù, chỉ thấy ngài cười. Vài hôm sau, Khuất chẳng nói chẳng rằng, tự thu công, từ giã Như ra về, chuyện không nói nữa.

Như khấp khởi tranh thủ ra chợ mua lá dong, đỗ, gạo, nhác thấy Khuất khoác tay một ả đàn bà đứng trong đám đông, râu tóc cạo sạch cả, không còn nham nhở như trước. Như trong lòng quái lạ, hỏi quanh thì thấy bảo Khuất đã lấy vợ được ba tháng, bèn lắc đầu quay về. Đến núi Ngũ Đài, đã thấy Khuất ở đó tự lúc nào, đang quỳ mọp dưới chân Đức Văn Thù, đòi trả lại con sư tử mà ngài thường cưỡi, tóc tai bờm xờm, mặt mũi xanh xao vàng vọt.

Khuất Lão động chủ Nguyễn Hạnh

Với tài khua môi múa mép, chém gió văn tự mấy tay này thôi thì khỏi phải tư nghị, sẽ có hài xem tiếp nữa rồi đây.

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (2 votes cast)
VN:F [1.9.22_1171]
Rating: +1 (from 1 vote)
Bất khả tư nghì – Chuyện thật như bịa, 10.0 out of 10 based on 2 ratings

Share/Bookmark this!

4 Comments

  • Xuân Như says:
    30/08/2012

    Rồi Khuất Lão kết luận với tôi rằng: “Lấy vợ mà lấy phải con sư tử thì chết cụ ạ, mặc dù nó là sư tử của Phật”

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  • 30/08/2012

    Ông Như kinh quá đấy ông Như ạ!

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0.0/5 (0 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  • Xuân Như says:
    30/08/2012

    Bẵng qua thu, đông, xuân, hạ lại sang thu, bấy giờ khí giời mát mẻ, lại thấy Khuất đến gặp Như để cầu kiến đức Văn Thù. Không thấy tóc tai bờm xơm, nhưng trông tiều tuỵ lắm. Như hỏi gặng nguyên lai. Khuất không nói nhiều, mặt hơi vẻ rầu rầu, bảo gặp Văn Thù khắc rõ. 

    Đúng khi ấy Ngài Văn Thù cưỡi mây ráng trở về, nói ngài vừa đi thù đạo, giáo hoá chúng sinh ngày Vu Lan với Mục Kiền Liên về.

    Văn Thù nhìn Như và Khuất không nói, chỉ hướng mắt sang Khuất, đưa cho cái lọ nhỏ rồi chắp tay quay đi, để lại con sư tử xanh ngày cũ, dưa dây cương vào tay Khuất rồi hướng lên đỉnh Ngũ Đài thư thái toạ thiền ở đó.

    Khuất không hiểu ý tứ Ngài Văn Thù ra sao, quay sang nhìn Như, rồi nhìn cái lọ nhỏ có dấu chữ V (rõ ràng là thủ ký của ngài Văn Thù, Khuất nghĩ thế, chắc thuốc gì linh lắm)

    Khuất bấy lâu ong đầu vì bị người ta nhìn và cứ tưởng đã mấy con dù chưa coi như thực sự lấy vợ sau lần giả lại sư tử cho Ngài Văn Thù, vì thế mà trông cứ rầu rầu mãi bấy nay.

    Như nhìn thoáng sự việc cũng không nói gì, cũng chỉ nhẹ cười mỉm và tiếp tục ngồi sen. Khuất vẫn chưa hiểu đầu đuôi ra sao mà thành ra lại ngơ ngác. Bấy giờ Như mới nói. “Tôi được nhờ ngài Văn Thù cho ngự toà sen nên đã hiểu ý tứ. Ngài từ nay muốn bớt ong đầu thì mỗi lần “lên súng” hãy dùng tiên dược của Đức Văn Thù, thiền giữa mây gió xong thì có thể “lên đỉnh” Ngũ Đài thỉnh kiến chân như. Có con sư tử xưa, nó sẽ đưa ngài lên đỉnh”.

    Như không nói gì nữa, tiếp tục ngồi sen. Bấy giờ phật lịch năm bao nhiêu không nhớ rõ, chỉ thấy từ mùa Vu Lan sau đó Khuất lại đầu tóc bờm xơm như cũ nhưng dáng vẻ hoạt bát phấn khởi phong thái trở lại như xưa, cứ ngày ngày lại đến núi Ngũ Đài cùng Như đàm đạo, nhiều người ngồi quanh nghe lần lượt đều “lên tiên”, thành phật.

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 5.0/5 (2 votes cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 0 (from 0 votes)
  • Le Hoang Hai says:
    30/08/2012

    Lúc hai người Hạnh và Như đàm đạo chuyện thánh dược chữ V, Văn Thù bồ tát ngồi trên núi nhìn xuống khẽ mỉm cười, ấy là ngài nhìn thấy chuyện tương lai của Nguyễn Hạnh, nhưng không nói vội, ấy là chuyện về sau.

    Sau khi chia tay Như, Hạnh trong uống ngoài thoa thánh dược, tương truyền nhứt dạ tam giao, nhứt giao nhị thời. Sư tử lông xanh của Hạnh mềm nhũn như chi chi, không còn nhe nanh múa vuốt nữa. Hạnh thời gian đầu tự tin như tướng quân thắng trận khải hoàn, cậy có thánh dược nên khi đi chung với anh em bạn hữu cứ nghênh ngang ca hát, bảo các chú phải học anh thế này thế nọ, nhờ thế mà có nhiều người giác ngộ lên đỉnh lên tiên.

    Bẵng đi ít tháng, bất chợt có kẻ thấy Hạnh mặt xanh môi tái, má hóp da mồi. Âu cũng là do lạm dụng thánh dược, nguyên khí tiêu tán đi hết cả, thần không hộ thể, tinh binh xuất quan hết thảy. Sư tử năm xưa thì ngày càng phốp pháp, có phần lấn lướt lại Hạnh. Hạnh cũng quên luôn đường về núi Ngũ Đài năm ấy.

    Bồ tát trên non thấy đau lòng, muốn đưa tay cứu độ cho người có duyên, bèn sai Xuân Như “đồng tử” xuống báo rằng: “Nhị Nùng là nơi tam giáo cửu lưu, người càng ngày càng sa sút đàng đạo đức, việc gì cũng tham số nhiều, cũng hay muốn chóng… nên càng ngày càng ít người giác ngộ, càng không có ai có thể lên đỉnh. Nay ta truyền cho Hạnh Wave Tàu một chiếc, đô la một bị… phải mau sang đất Tây Trúc thỉnh quyển chơn kinh Kamasutra về sao ra trăm ngàn bản, phát rộng rãi cho dân, ngõ hầu phổ độ chúng sanh, trước là cho Hạnh phục hồi chơn nguyên, sau là cho giới trẻ biết cách đú đởn dưỡng sinh, để sau này còn có kẻ kế thừa giáo pháp của ta!”

    Hạnh cả kinh, nghe xong mừng mừng tủi tủi, lại thấy Xuân Như kim quang sáng rọi, da dẻ đỏ au, mặt căng mắt sáng, tiếng nói sang sảng, ngồi trên tòa sen cao sáu thước… thì nhảy lên tính vồ lấy mà đeo theo bay về thượng giái, chưa kịp nghĩ xong thì giật nảy mình, cả người ê ẩm, hai đầu gối tê rền, mở mắt ra đã thấy đang nằm trong đống bùng nhùng chăn màn. Hạnh toát mồ hôi hột, đưa tay sờ thấy quần ướt sũng, trên giường là tiếng khò khè của con sư tử. Hạnh bèn cắp đít chạy miết, từ đó không gặp đâu nữa…

    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: 5.0/5 (1 vote cast)
    VA:F [1.9.22_1171]
    Rating: +1 (from 1 vote)

Add comment

Connect with Facebook